27 Jan
2010
Posted in: Tình yêu & Cuộc sống
By    Comments Off on Chiếc áo len màu nâu

Chiếc áo len màu nâu

PN – Trời xám bạc, gió lạnh lướt trên phố Sài Gòn. Tin gió mùa đông bắc ở ngoài đó, chút se se cũng len lỏi vào đất phương nam. Lục tìm áo lạnh cho con, cô chợt đụng đến cái gói được bọc kỹ càng. Ấm áp và mềm mại, một chiếc áo len nâu…

Hồi ấy, họ yêu nhau không lâu rồi cưới. Giận dỗi đâu có vài lần. Anh bảo vì “Gặp nhau lần nào cũng vội/Chẳng đủ gần mà giận dỗi…”. Lâu lâu anh sĩ quan mới về thăm, thương không hết… Nhưng cũng đủ…

Nhớ mùa đông năm ấy, anh lần đầu tới nhà, thấy cô đang ngồi đan len. Anh kể, bỗng dưng anh tha thiết muốn gắn bó với cái dáng ngồi đan ấy. Và, không lâu sau, cái áo len anh vẫn mặc bị tháo ra để “nhờ em đan lại” vì áo len dệt mỏng quá, “chẳng ấm tẹo nào”. Chiếc áo len màu nâu sậm mà anh gọi là màu “táo tàu ngâm rượu”. Thế là anh có lý do để liên tục đến nhà chơi, xem áo đan đến đâu rồi (!).

Cái ôm ấm áp giữa mùa đông lạnh

Cái ôm ấm áp giữa mùa đông lạnh

Mùa đông năm ấy, cứ tối thứ bảy là cô lắng tai chờ nghe tiếng gạt chống xe quen thuộc, tiếng gõ cửa nhẹ. Rồi một buổi tối vui ấm áp, mặc ngoài kia gió lạnh ầm ào, cô đưa nhanh từng mũi đan, anh ngồi chuyện trò hay chỉ lặng nhìn trìu mến. Anh đã tỉ mẩn tính thử: để xong chiếc áo len ấy, ngón tay người đan đã phải cử động bao nhiêu lần. Con số đưa ra khiến cô tròn mắt ngạc nhiên. Thỉnh thoảng, mẹ mang ra đĩa bánh chuối hay rá lạc rang, ngô rang nóng hổi, mấy đứa em cùng xúm lại cười ran.

Chiếc áo màu táo tàu ngâm rượu được giữ mãi như một kỷ vật ấm áp. Áo cổ lọ cao. Kiểu đan chọn để áo xốp dày, những đường vặn thừng để trông thật khỏe khoắn, những ô quả trám trang trí để khoe chút khéo léo.

Chẳng đến nỗi giống nàng Bân nên áo đan xong vẫn còn mùa đông. Tối ấy cô tiễn anh ra tàu để ngược lên phương bắc. Những ngọn gió đầu tiên của đợt gió mùa ào ào lướt về sân ga. Anh rút áo len từ ba lô ra mặc vào. Và, cái ôm choàng thật ấm áp, má cô áp vào vai chiếc áo len màu “táo tàu ngâm rượu”…

Đã nhiều mùa đông qua đi… Ở phương nam, áo len cổ lọ chẳng được mặc tới. Vì công việc, anh lại ra Bắc dài ngày. Mùa đông này, họ tạm xa nhau. Ở đâu cũng lạnh… Và ở đâu cũng ấm…

Trang Thu