Warning: count(): Parameter must be an array or an object that implements Countable in /var/www/html/wp-includes/theme.php on line 629
Bắt gặp vợ và bạn thân “chơi trò mạo hiểm” | ADKN Family
27 May
2010
Posted in: Gia đình
By    No Comments

Bắt gặp vợ và bạn thân “chơi trò mạo hiểm”

Lâm mở cửa bước vào, mắt anh hoa lên khi thấy Thuỷ và Nam đang làm chuyện đó trong chính ngôi nhà của mình. Thuỷ kéo vội cái áo che người, còn Nam chưa hết hốt hoảng.
Lâm như nhoà đi không tin được vào mắt mình. Cảm giác đau đớn anh thốt lên:

“Cậu là thằng tồi”. Nhìn sang vợ, anh hoài nghi: “Còn cô chỉ là một con điếm rẻ tiền mà thôi”… Anh đạp cửa rồi bước đi

Lâm và Nam là đôi bạn thân từ dưới quê khi còn chung trường, cả hai cùng đỗ vào trường đại học có tiếng ở Hà Nội. Nam nhanh nhẹn nhưng có phần “giảo hoạt”. Cậu nhanh chóng kiếm được việc làm thêm. Còn Lâm vốn hiền lành, ít nói. Cả hai đều chăm chỉ nên kết quả học tập khá tốt sau khi ra trường.

Vợ và bạn thân chơi trò mạo hiểm

Vợ và bạn thân chơi trò mạo hiểm

Lâm may mắn được vào làm việc trong một công ty liên doanh nước ngoài. Nam lận đận đến nửa năm cũng được vào làm trong một công ty xuất nhập khẩu. Hai người vẫn luôn sát cánh và giúp đỡ nhau trong cuộc sống.

Ngày Nam giới thiệu cho Lâm cô bạn gái và nói rằng đây là “cô em họ” ở quê. Cô ấy đẹp. Vẻ đẹp đa tình quá. Thuỷ thường về phòng trọ của hai người để giúp đỡ và dọn dẹp cho hai anh chàng độc thân. Dần dần Lâm thấy mến Thuỷ hơn. Với sự nhút nhát của Lâm thì mọi điều chỉ dừng lại ở đó.

Bằng cách nào đó Nam tán đổ được cô phó phòng nhân sự, cháu bà phó giám đốc sau một thời gian ra sức đưa đón và lấy lòng. Khi Nam lấy vợ và chuyển về nhà vợ ở thì Lâm ở một mình. Tuy công việc có khác nhau nhưng hai người vẫn là một đôi bạn tốt. Với sự vun vén của vợ chồng Nam, Thuỷ và Lâm đã thành một cặp và khi lấy nhau thì họ cũng có một căn nhà riêng.

Đứa con của Nam bị tim bẩm sinh nên phải chạy chữa đủ mọi nơi từ Nam ra Bắc vẫn chưa khỏi nên phải ra nước ngoài để tiến hành phẫu thuật Lâm đề nghị Thuỷ nghỉ phép để cùng vợ chồng Nam đưa con sang Singapo vì Thuỷ nói tiếng anh rất tốt có thể sẽ giúp đỡ nhiều cho vợ chồng họ.

Từ trước, Nam và Thủy vốn đã có tình ý với nhau, nay lại có cơ hội được ở gần nhau nên cả hai dễ dàng ngả vào nhau. Mặc dù có vợ Nam đi cùng nhưng mải chăm sóc con nên cô không để ý được chồng mình và vợ người bạn tốt “Tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.

Ca phẫu thuật thành công, con của Nam khỏe dần. Cả 3 người về nước, nhưng Thuỷ và Nam cứ quấn lấy nhau. Bất cứ khi nào có cơ hội, hai kẻ khát tình cũng sẵn sàng trao nhau những ánh mắt đắm đuối. Trong buổi liên hoan mừng em bé khoẻ mạnh, Nam đã bóng gió nói Thuỷ càng ngày càng đẹp, Lâm cẩn thận không sẽ có ngày mất vợ đấy. Tất cả đều cười vui vẻ chỉ có Nam và Thuỷ mới hiểu họ đang chơi một trò chơi mạo hiểm.

Mọi chuyện sẽ diễn ra bình thường và chẳng có gì đáng nói khi một hôm Lâm để quên USB ở nhà phải về lấy để chiều còn diễn thuyết dự án. Thấy xe của vợ ở nhà anh nghĩ vợ mệt nên về sớm nghỉ. Anh lên phòng thấy một đôi giày nam. Đầu anh đã choáng váng. Anh vẫn mong là mình nhầm và không có chuyện gì xảy ra. Nhưng không…

Lâm mở cửa bước vào, mắt anh hoa lên khi thấy Thuỷ và Nam đang làm chuyện đó trong chính ngôi nhà của mình. Cả hai ú ớ. Thuỷ kéo vội cái áo mặc vào còn Nam chưa kịp nói câu gì thì đã bị một cú đấm như trời giáng vào mặt.

“Cậu đã đánh đổi tất cả để làm trò mạt hạng này sao Nam???”.

Cái ham muốn của con người luôn được đặt trong nhưng ranh giới rất mong manh. Đôi khi họ ngộ nhận nó và lấn lướt theo nó để gọi đó là tình cảm thật của mình. Nhưng cái tình cảm đó chỉ là sự ngộ nhận hòng che đậy đi sự ích kỉ và sai lầm của họ. Trong cuộc sống giá trị của tình yêu đích thực dựa trên nền tảng của sự yêu thương và sự tôn trọng lẫn nhau chứ không phải là sự ham muốn tầm thường. Trước khi bước đến một mối quan hệ có tính lựa chọn một mất một còn nên cân nhắc để tránh làm cho quá nhiều người đau khổ.


Theo Afamily

Warning: count(): Parameter must be an array or an object that implements Countable in /var/www/html/wp-includes/class-wp-comment-query.php on line 399

So, what do you think?